PR là một trong những yếu tố quan trọng tại Mỹ trong chiến lược phát triển sang hướng tây. Để giúp tài sản bán được giá, các chuyên gia PR đã sử dụng công cụ truyền thông tạo dựng những hình ảnh tiêu biểu về người hùng, những người sẽ gây tác động tình cảm đến công chúng. Đơn cử vào đầu những năm 1784, John Filson đã xúc tiến bán đất bằng việc xây dựng nên một huyền thoại về Daniel Boone, một người chưa bao giờ được học qua trường lớp, chỉ lang thang và săn bắn…
Giải trí và văn hoá
PR cũng đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của ngành giải trí nước Mỹ. Thực vậy, các kỹ thuật PR của các đại diện báo chí đã phát triển cùng với sự phát triển của ngành kinh doanh giải trí vào thế kỷ thứ 19, Kỷ nguyên của những chương trình biểu diễn và xiếc. P.T Barnum là một trong những đoàn xiếc đã sử dụng đại diện báo chí cho công tác tuyên truyền tại các nơi mà đoàn của ông trình diễn.
Những tuyên truyền kỳ công cũng được sử dụng nhằm thu hút sự chú ý vào những quyển sách và các tác giả. Ví dụ, năm 1809 New York Evening Post đã chạy một mẫu chuyện về Sự Mất Tích Huyền Bí của Diedrich Knickerbocker trong phòng của ông ta trong khách sạn Columbian. Và những mẫu chuyện sau đó, đọc giả đã biết đựơc rằng Knickerbocker đã để lại một mẫu giấy thông báo là chủ khách sạn đã đồng ý chi trả tất cả những chi phí của ông ta…sau đó, Nhà xuất bản Inskeep&Bradford đã thông báo trong cùng một tờ báo rằng họ đã cho xuất bản mẫu giấy, đặt tiêu đề là Knickerbocker’s History of New York. Toàn bộ câu truyện đã được đưa ra ánh sáng, đây chính là chiến dịch tuyên truyền đã được thực hiện bởi chính tác giả, Washing Irving.
Trong lĩnh vực giáo dục, giá trị của PR cũng được công nhận trước cuộc cách mạng. Vào thế kỷ thứ 19, các xu hướng mới liên tục phát triển. Vào năm 1899, Đại học Yale đã cho thành lập phòng PR cho thấy rằng học viện lâu năm cũng tranh thủ tận dụng các chuyên gia để tạo thêm sự ủng hộ của công chúng. Vào năm 1900 Đại học Havard Mỹ đã thuê Cục Tuyên truyền – Công ty PR đầu tiên của nước Mỹ đặt tại Boston vào năm 1900 để phục vụ khách hàng cho đến tạo dựng uy tín.
Kinh Doanh và Công Nghiệp
Sự phát triển của ngành công nghiệp vào những năm 1800 cũng đóng góp rất quan trọng vào những thay đổi của lịch sử ngành PR. Những tiến bộ của ngành công nghiệp trong cuộc cách mạng công nhiệp đã thay đổi và hiện đại hoá nhiều kỹ thuật và thủ thuật PR. Máy hơi nước và các phát minh khác như máy linô đã khiến cho báo chí trở thành một diễn đàn thật sự để các PR thao túng.
Mặc dù những nhà công nghiệp đầu tiên sử dụng quảng cáo để bán sản phẩm và dịch vụ của họ cho thị trường đang phát triển này. Họ không quan tâm đến những chức năng khác của PR. Việc này được thể hiện công khai vào năm 1850 chính ông William Henry Vanderbilt, ông chủ của đường sắt trung tâm New York cho rằng nếu không cung cấp dịch vụ tốt công chúng sẽ chỉ trích. Ông J.P.Morgan Một ông trùm đường sắt khác thì lại cho rằng “Tôi không nợ công chúng món gì”. Nói cách khác, vai trò của PR dù đã tạo dựng ảnh hưởng nhưng vẫn chưa được công nhận một các chính thức.
Một ví dụ về thái độ doanh nghiệp trong thời kỳ này nữa đó chính là hành vi của ông trùm thép Andrew Carnegie. Năm 1892, khi xảy ra vấn đề biến cố lao động trong nhà máy thép của ông ta dẫn đến bạo lực bùng phát. Thay vì phải giải quyết, Carnegie đã lui về ở ẩn tại dinh thự của mình ở Scotkand, 35 cây số từ đường sắt gần nhất. Mặt khác, Carnegie vẫn muốn được biết đến như là nhà kinh doanh có đạo đức và có văn hoá, và Ông đã trả lời phỏng vấn cho tờ báo London biết ông vẫn ở cách xa từ cuộc chiến nhân công chỉ nhằm mục đích bảo vệ công ty khỏi tính rộng lượng của ông ta. Nhưng về chuyên môn mà nói, ông không tích lũy khối gia tài 400 triệu đô la bằng việc từ chối lo lắng điều kiện sống và làm việc của những nhân viên của mình. Và ông đã bằng lòng cho nhân viên của mình là ông Henry Clay Frick đè bẹp các cuộc nổi dậy và các ý kiến với sự giúp đỡ của lực lượng quân sự…
Mặc dù thế, ngay cả những năm 1880, nhiều tập đoàn lớn đã nhận thức rằng về lâu dài họ nhất định phải tranh thủ sự giúp đỡ của công chúng. Vào năm 1858, Công ty Borden, nhà sản xuất sữa, tạo một tiền lệ PR bằng cách phát hành một bản báo cáo tài chính cho các cổ đông. Năn 1883, một tiền lệ quan trọng hơn nữa đã được đưa ra bởi Theodore N. Vail, Tổng giám đốc của American Bell Telephone Company. Vail đã viết lá thư cho các giám đốc của các địa phương thúc ép họ kiểm tra lại các dịch vụ và giá của của mình. Là thư này rất quan trọng bởi vì nó thể hiện sự quan tâm đến người tiêu dùng và mối quan tâm đến việc cải thiện quan hệ giữa công ty điện thoại và công chúng.
Vào năm 1877, Jay Gould đã cho mở “Thư viên văn chương” cho công đoàn đường sắc Pacific nhằm mục đích thu hút nhập cư vào khu vực miền tây. Và khoảng 1888, Công ty Bảo hiểm Mutual Life đã thuê nhà tư vấn độc lập, Charles J.Smith để viết thông cáo báo chí và bài viết nhằm xây dựng hình ảnh doanh nghiệp. Vào năm 1889, Tập đoàn Westinghouse đã được thành lập dưới sự chỉ đạo của E.H Heinrichs – đây cũng là phòng tuyên truyền nội bộ đầu tiên của Mỹ.
Đây cũng là giai đoạn mà các siêu thị lần đầu tiên xuất hiện tại Mỹ. Ý tưởng đầu tiên là của Ông John Wanamaker, cũng là nhà tiên phong xuất sắc trong ngành kinh doanh PR. Khi cửa hàng Philadenphia đầu tiên được mở vào năm 1876, Wanamaker đã sử dụng tuyên truyền nhằm truyền đạt những lợi ích của ý tưởng mới về một cửa hàng rộng 2 hecta. Ông cho những người tham quan các bản sao 16 trang “Tài Liệu Kỷ Niệm” nhằm giải thích về các bộ phận của cửa hàng, chính sách thuê mướn và những cam kết về dịch vụ khách hàng. Những nhân viên bán hàng đã được hướng dẫn cách nắm bắt những câu hỏi từ khách tham quan sau này có thể được sử dụng vào trong thông cáo báo chí. Wanamaker cũng là sáng lập viên của tờ báo Farm trong nhiều năm, và bắt đầu xuất bản tờ Ladies Home nhằm bán hàng thời trang phụ nữ. Nhiều nhân vật khác cũng đã nắm bắt ý tưởng của ông và bắt đầu xuất bản những tờ báo của riêng mình và sách kỷ niệm.
Đại diện báo chí và tuyên truyền
Người ta thường bảo rằng thế kỷ thứ 20 ngành PR đã bắt đầu phát triển và tách khỏi đại diện báo chí như trong thế kỷ thứ 19. Nó chỉ đúng trong một số trường hợp. Dĩ nhiên, Rất nhiều các nhà PR đầu tiên có bước khởi đầu là đại diện báo chí. Mặc dù vậy, rất ít những nhà PR tiên phong có được sự thành công rực rỡ như P.T. Barnum nhiều người họ là những người viết báo mà phần lớn tập trung vào báo chí. Một nhà vĩ đại trong tư vấn tuyên truyền báo chí là Ivy Ledbetter lee.
Đại diên báo chí: Đại diện báo chí thật sự bắt đầu vào những năm 1830 bằng sự khai sinh của những tờ báo nhỏ. Khi giá của tờ báo chỉ còn vài xu một tờ, số phát hành và bạn đọc lại tăng cao, và giá quảng cáo cũng tăng theo. Nhằm đạt được một lượng lớn các độc giả mới mà không phải trả thêm chi phí cho cơ hội này, các nhà xúc tiến, tuyên truyền đã phát triển một kỹ năng nhằm “tạo tin”. Mục tiêu rất đơn giản là nhằm in và phát hành được bản tin đó nhiều nhất. Đại diện báo chí đã khai phá ra nhiêu phượng tiên khác nhau bằng nhiều cách khác nhau nhằm tạo sự hấp dẫn cho tin.
Tính hấp dẫn chủ yếu của các đại diện báo chí là tính nhanh chóng. Thật vậy, nó rất là kịp thời và nhà báo không cần bỏ thời gian để kiểm chứng tính chính xác và giá trị của nội dung thông tin. Nhưng suy cho cùng hiệu quả của thông cáo báo chí phụ thuộc nhiều vào sự tưởng tượng của người viết và sự tưởng tượng này vẫn còn là kỹ năng cần thiết cho các chuyên gia PR ngày nay.
Tuyên truyền: Nhiều nhà tuyên truyền đầu tiên đã không quan tâm đến những sự việc hơn các đại diện báo chí đương thời; bởi vì không có nhiều báo chí thời bấy giờ. Hầu hết các nhà tuyên truyền liên tục cố gắng xây dựng câu chuyện trên báo, dấu đi nguồn trích dẫn. Về phương diện này, Ivy Lee là đại diện cho những nhà tuyên truyền kiểu mới. Có lẽ sự khác nhau chủ yếu có thể thấy rõ qua “Tuyên Bố Nguyên Tắc” 1906 trong đó ông đã xác định rõ tầm quan trọng của PR, nghề mới của ông ta: kế hoạch của chúng tôi, trung thực và cởi mở… nhằm cung cấp cho các tờ báo và công chúng của nước Mỹ những thông tin chính xác liên quan đến những đề tài có giá trị và lợi ích cho công chúng”
Sự nghiệp của Lee kéo dài qua giai đoạn kỷ nguyên truyền thông/nhập môn và các kỷ nguyên sau này Phản ứng/trả lời (1900-1939). Vào thời kỳ bình minh thế kỷ thứ 20, thời kỳ suy thoái của PR và có nguy cơ kết thúc. Nước Mỹ bây giờ đã trở nên hùng mạnh, quốc gia công nghiệp với nhiều thông tin báo chí và thông báo công chúng rộng rãi thông tin. Thời điểm đúng lúc cho kiểu thực hành nhằm có thể đồng bộ hoá và phối hợp các tính năng khác nhau – tuyên truyền, xúc tiến, đại diện báo – đã phát triển song hành với sự phát triển quốc gia.
(Theo PRVN)


Chuyên mục 







