Thời gian đầu, mặc dù các các chiến thuật PR bắt đầu được sử dụng tại Mỹ nhằm phục vụ cho mục đích chính trị. Tuy nhiên khi đất nước phát triển vào thế kỷ thứ 19, giai đoạn kinh tế có nhiều sự phát triển vượt bậc dẫn đến tất cả các lĩnh vực trong cuộc sống đều chịu ảnh hưởng của 2 công cụ PR chính yếu: Đại diện báo chí và Truyền thông
Chính phủ và các hoạt động
Vào những năm 1830, Các chính trị gia cánh tả đã được thổi phồng lên bởi một nhà cải cách PR tên là Amos Kendall, người đầu tiên giao chức vụ thư ký báo chí (Mặc dù không có chức vụ này thời bấy giờ) cho Ông Andrew Jackson. Ông Kendall không phải là một phóng viên thật thụ, chỉ là người từng giữ chức vụ kiểm tra ngân khố chính thức của Chính phủ, nhưng trên thực tế ông chính là người soạn thảo các bài phát biểu, kỷ yếu nhằm chuẩn bị chiến lược, triển khai bầu cử, tư vấn cho tổng thống về xây dựng hình ảnh trước công chúng như thế nào, liên kết, cộng tác giữa cơ quan trung ương và các bộ ngành khác của chính phủ.
Các kỹ thuật PR cũng rất quan trọng trong giai đoạn ”bình minh” của bộ máy chính trị. Vào những năm 1850, Nhiều tổ chức khác nhau của New York đã sử dụng kỹ thuật phỏng vấn cho mục đích tập hợp những thông tin cần thiết về thái độ chính trị. Đây cũng đánh dấu cho buổi bình minh của giai đoạn PR được thực hiện trong các cuộc bầu cử thong qua việc thực hiện khảo sát sự quan tâm của một nhóm người đặc biệt nào đó. Từ những dữ liệu này, đã được các chuyên viên về truyền thông tổng hợp nhằm mục đích xây dựng kế hoạch chiến lược và tuyên truyền.
Rõ ràng, PR thường được sử dụng như một công cụ hữu hiệu trong các chiến dịch chính trị nhằm mục đích thuyết phục cử tri. Năm 1888 Harrison-Cleveland trong cuộc đua tranh chức tổng thống của mình đã rất quan tâm đến công cụ này. Đầu tiên, Ông đã sử dụng rất nhiều công cụ khác nhau: tin tức báo chí, kỷ yếu, tờ rơi cho đến hình thành một chiến dịch truyền thông trên diện rộng đầu tiên ngay trong năm bầu cử đó. Chiến dịch vận động chính trị phát triển ngày càng phức tạp hơn vào năm 1896 giữa Bryan và McKinley. Nói cách khác, cả hai Đảng Cộng Hoà và Dân Chủ đều thiết lập các trung tâm chiến lược và tiến hành chiến dịch tuyên truyền khắp cả nước. Đào tạo nhân viên phục vụ chiến dịch và công cụ truyền thông dùng tập hợp ý kiến công chúng đã được sử dụng một cách rộng rãi.
Các nhà chính trị không phải là những người đầu tiên bán những ý tưởng của họ qua công cụ PR. Những người phiến loạn cũng phát hiện ra rằng tuyên truyền củng có thể giúp thay đổi các suy nghĩ của quốc gia. Phụ thuộc chủ yếu vào tình cảm của công chúng, chính từ suy nghĩ này nhiều nhóm đấu tranh đã tranh thủ thời cơ tổ chức thực hiện và đạt được thành công nhất định.
Một trong những sự kiện gây tranh cãi nhất vào thời bấy giờ là phong trào Chống ách nô lệ với sự tham gia của nhiều nhóm liên minh lại với nhau. Những tổ chức này phát hiện thành quả của họ không chỉ nhờ vào thông cáo báo chí và đại diện báo chí mà còn chữ ký của công chúng và các biên tập báo đã công nhận những nỗ lực và ý tưởng của họ. Từ đó việc hình thành một liên minh biên tập báo nhằm chắp thêm cách cho những thông điệp đưa ra và tạo thêm uy tín và lòng tin đã chính thức ra đời.
Ngoài ra, việc vận động gây quỹ là một trong những nhiệm vụ khá thành công đầu tiên của ngành PR nhằm vận động tài chính cho các mục đích quân sự.
(Theo PRVN)


Chuyên mục 







