Phản Ứng/Hồi Đáp: Báo Chí- Truyền Thông Lên Ngôi : 1900 – 1939(Phần III)

truyenthong11.jpgPR khẳng định vai trò trong khói lửa

Khi nước Mỹ tham gia thế chiến thứ nhất năm 1917, chiến tranh thật sự đã diễn ra được vài năm (từ năm 1914), và PR đã chứng minh được mình là vũ khí hiệu quả nhằm thuyết phục trên chiến trường Châu Âu. Đặc biệt, Nước Anh đã định hướng một chiến dịch tuyên truyền “Bàn Tay Xuyên Biển” tại chính phủ và nhân dân Mỹ, nhằm thúc giục họ tham chiến.

Để viện lý do cuộc chiến như là một số phận “nhằm khiến cho thế giới an toàn và dân chủ hơn”, Chính quyền Mỹ đã thuyết phục hợp tác từ nhiều nguồn lực khác nhau. Chính quyền đã thuyết phục AT&T rằng chính quyền cần phải kiểm soát các công ty điện thoại nhằm phục vụ mục đích chiến tranh. Báo chí đã bị thuyết phục để tự kiểm duyệt thông tin và đóng góp quảng cáo miễn phí phục vụ chiến tranh. Học viên cũng chịu chung số phận. Giáo sư đại học thực hiện theo chương trình Lực Lượng 4 Phút, theo đó họ phải chuẩn bị 4 phút để thuyết trình về các đề tài tuyên truyền liên quan đến chiến tranh. Thế giới, không chỉ là lớp học, cũng là diễn đàn của họ.

Chính phủ cũng thuyết phục hợp tác trức tiếp từ công chúng: Cơ quan Quản Lý Lương Thực Herbert Hoover thuyết phục công dân Mỹ bảo vệ thực phẩm trong thời gian khẩn. Tuy nhiên, ví dụ lớn nhất về nghệ thuật bán hàng của chính phủ chính là chương trình Liberty Loan Drive, nhằm cung cấp tài chính cho cuộc chiến.

Thiên tài phía cho những nỗ lực PR cuộc chiến của nước Mỹ trong thời gian chiến tranh naỳ chính là George Creel, một cựu phóng viên, ngừơi mà Tổng thống Wilson đã bổ nhiệm vào chức chủ tịch đầu tiên của Ủy Ban Thông Tin Công Chúng. Sự thành công của chương trình Liberty Loan Drive và hiệu quả tuyên truyền cho cuộc chiến trong và ngoài nước đã đánh dấu sự thành công của Ủy ban do Creel sáng lập.

Ủy ban cũng đã để lại nhiều di sản cho chuyên gia PR. Nhiều thành viên của Ủy ban đã học hỏi được rất nhiều kỹ thuật trong thời gian chiến tranh và mang ra ứng dụng trong thời bình. Bao gồm có Ông Edward L.Bernays và Carl Byoir. Với tư cách là trợ lý chủ tịch cho Ủy Ban do Creel sáng lập, Byoir quảng bá bản thảo và chịu trách nhiệm phân phát Red White and Blue Textbooks, nhằm mô tả lại mục tiêu của cuộc chiến. Ông sau này đã trở thành một trong những chuyên gia PR thành công nhất của Mỹ.

Bùng nổ ở Thế Kỷ 20

Ngành PR cũng như quảng cáo phát triển cả về lượng và chất là vào những năm 1920. Nhiều quyển sách và khoá học cũng đã đề cập đến đề tài này, các nhà khoa học xã hội đã bắt đầu quan tâm. Trong số đó có Ông Walter Lippmann, cố vấn cho tổng thống Wilson, đã rất quan tâm đến những ẩn ý của quan điểm công chúng. Trong quyển “Quan Điểm Công Chúng” (1922), Ông đã viết công chúng không còn hình thành những quan điểm của cá nhân họ, đặc biệt về chính sách chính phủ, thay vào đó, chính là quan điểm của công chúng, như những kiến thức của họ, vốn được đưa vào trong tâm trí họ thông qua các tờ báo dưới các hình thức khác nhau như biểu ngữ…Tuy nhiên, Ông đã chỉ ra hình thái quan điểm cũng là vấn đề 2 chiều. Xã hội chứa đựng rất nhiều viện và tập đoàn lớn nhỏ, hiệp hội tự nguyện và bán tự nguyện, quốc gia, tỉnh thành, ngoại ô và nhóm xóm làng, thường đưa ra những quyết định mà các cơ quan chính quyền đã đăng ký.

Khoa học xã hội quan tâm đến quan điểm công chúng đã được chia sẻ bời ngành. Nhiều công ty trong đó có AT&T đã học được rất nhiều kinh nghiệm trong cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất rằng trách nhiệm xã hội rất có ích cho PR và vì vậy rất tốt cho công việc kinh doanh. Vì vậy, lĩnh vực nghiên cứu quan điểm phát triển khi chiến thuật phát triển kinh doanh nhằm tìm hiểu những nhu cầu của cổ đông, thị trường và công chúng quan tâm. Tập đoàn AT&T và chính phủ trong chiến tranh đã tranh thủ được niềm tin về chính quyền và chiến tranh công chúng. Khi Arthur W. Page gia nhập công ty vào năm 1927 với vị trí là Phó Chủ Tịch và chuyên gia PR nội bộ, Ông đã nhấn mạnh nhiều quan điểm và đã ảnh hưởng đến PR hiện đại: Kinh doanh bắt đầu bằng sự cho phép của công chúng và sống sót bởi vì sự đồng ý của công chúng; các doanh nghiệp rất cần thiết phải có phòng PR và phải có khả năng ảnh hưởng đến quản trị cấp cao nhất; và cho rằng các công ty phải tìm hiểu xem công chúng cần gì và đưa ra cam kết thực hiện điều đó. Ông Page nhất quyết rằng PR được xây dựng bằng chính biểu hiện của doanh nghiệo chứ không phải bằng tuyên truyền.

(Theo PRVN)

You can leave a response, or trackback from your own site.

Leave a Reply

Powered by WordPress | Designed by: BlueHost Coupon | Compare CD Rates, Online Brokers and Press Release